Tham khảo những điều cần biết về lô đề

Có lẽ cụm từ “lô đề” đã không còn trở nên quá xa lạ với mọi người trong thời đại ngày nay. Bởi vì sao? Vì có quá nhiều người chơi nó, biết đến nó. Người này truyền tai cho người kia, thành ra cả xã hội ai cũng đã từng nghe nói đến. Người chơi cũng ngày một nhiều hơn, bất kể nơi nào, địa điểm nào mọi người cũng có thể chơi. Chưa bao giờ chơi lô đề lại dễ như bây giờ bởi các hàng đại lý ghi lô đề xuất hiện khắp mọi nơi. Tạo thành một thói quen không dễ mất đi cho cả một bộ phận trong xã hội.

Tham khảo: Soi cầu vip

Sau những ngày ôn thi và làm tiểu luận căng thẳng. Hôm nay tôi mới có thời gian nghỉ ngơi để đi chơi với bạn bè. Những ngày học hành của năm cuối như trút hết đi thời gian và thanh xuân của một người con gái, khiến họ trở thành một cô gái cấm cung chỉ biết ngồi trong bốn bức tường để học. Tôi đã chờ ngày này biết bao lâu nay, ngày tôi được trở lại với cộng đồng, được xả hơi, được đi chơi, được làm những gì mà tôi thích.

Tôi đã hẹn lũ bạn thân của mình ra quán trà sữa đầu cổng trường để tám chuyện, nhân thể bàn về chuyến đi về quê tôi chơi vào cuối tuần tới. Đã lâu rồi tôi không được về quê, mà lũ bạn thân của tôi lại chưa được ra biển bao giờ nên tôi đề nghị về nhà tôi chơi, vừa gần biển có thể đi chơi, lại vừa tiết kiệm chi phí, quá tuyệt vời.

Đúng 2 rưỡi chiều, chúng tôi đã có mặt đông đủ tại quán, trông đứa nào cũng hớn hở vì được nghỉ ngơi sau mấy ngày học hành vất vả. Tôi chọn cho mình ly trà đào cam sả quen thuộc, ngồi nghe lũ bạn chí chóe mà thấy thanh thản hẳn, lâu rồi không được nghe giọng thấy nhớ quá. Sau một hồi thảo luận, chúng tôi quyết định sẽ về nhà tôi vào chủ nhật tuần sau. Cắm trại một buổi ở biển, mua đồ nướng BBQ và chơi các trò chơi tập thể, chỉ nghĩ đến thôi mà muốn về ngay luôn rồi.

Quán trà sữa hôm nay vắng hơn mọi ngày, chỉ có vài ba bàn đang ngồi nói chuyện và học bài. Trong đó, tôi khá chủ ý đến một bàn, có 2 cậu con trai còn khá trẻ, hình như học cấp 3. Đang ngồi tính toán gì đó hăng say lắm, sau đó một người trong đó gọi cho ai đấy, tôi chỉ nghe loáng thoáng được nào là:” Ghi nợ cháu con 56 100k nhé, mai trúng thì trừ nợ cho cháu, không thì cháu ra trả”, rồi thì:”Cô yên tâm, cháu ghi dài nhà cô chứ đi đâu được mà trốn”. Một lúc sau thì 2 cậu trai đó rời khỏi quán.

Tôi quay qua nói với lũ bạn:” Bọn trẻ con bây giờ ghê thật, tao còn không dám chơi lô đề mà bọn nó chơi như ngoáy ấy nhỉ, có đứa nào thử chơi chưa”. L, một đứa bạn tôi nói:” Tao chơi rồi, nhưng hồi đấy bố nhờ đi ghi hộ, chứ tao có biết chơi kiểu gì đâu, ra đưa mảnh giấy cho cô ghi lô đề đầu ngõ xong lại cầm tờ giấy khác về cho bố. Tối đến trúng bố tao cho hẳn 50k ăn sáng, cũng mấy năm rồi”.

P, cậu con trai duy nhất trong nhóm tôi bảo:” Tao chơi rồi, ngày trước cũng nghiện một thời gian, nhưng không dám đánh to, chỉ thi thoảng mới dám đánh. Nhưng hồi đó hay lê la ra mấy hàng ghi lô đề, quen được mấy ông anh chơi có tiếng trong phố. Đánh giỏi lắm, tuần 7 ngày thì trúng hết 5 ngày rồi. Hôm nào cũng sách sổ ra ngồi tính kĩ lưỡng lắm. Tao chơi được một thời gian rồi bỏ không chơi nữa. Chơi nhiều ham nên không dám”.

Xem thêm: soicauvip.info

Tôi cứ nghĩ lô đề là dành cho người lớn, người trưởng thành. Hóa ra, lô đề lại phổ cập đến nhiều đối tượng khác nhau tới vậy, không chỉ những người lớn mà bây giờ, những cậu trai trong độ tuổi trưởng thành cũng có thể ra đánh như bao người khác rồi. Phải chăng là quá sớm để họ bước vào con đường lô đề này.

Đang mải suy nghĩ thì tiếng gọi ra tính tiền đi về của lũ bạn làm tôi giật mình. Tôi vội vàng lấy đồ để ra về, không quên suy nghĩ mãi về câu chuyện vừa rồi.

Leave a comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *